Bài Ðọc I: Cv 18, 23-28

“Apôllô trưng Thánh Kinh để minh chứng Ðức Giêsu là Ðấng Kitô”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Sau khi ở lại Antiôkia ít lâu, Phaolô ra đi, lần lượt ngài đi qua các vùng Galata và Phrygia, làm cho tất cả môn đồ thêm vững mạnh.

Bấy giờ có một người Do Thái tên là Apôllô, quê ở Alexandria, rất lợi khẩu và thông biết Thánh Kinh, ông đến Êphêxô. Ông đã học thông đạo Chúa; ông nhiệt tâm rao giảng và siêng năng dạy những điều về Ðức Kitô, mặc dầu ông chỉ biết phép rửa của Gioan. Vì thế ông bắt đầu hành động mạnh dạn trong hội đường. Khi Priscilla và Aquila nghe ông, liền đón ông (về nhà) và trình bày cặn kẻ hơn cho ông biết đạo Chúa. Ông muốn sang Akaia, thì các anh em khuyến khích ông và viết thơ cho các môn đồ xin họ tiếp đón ông. Ðến nơi, ông đã giúp các tín hữu rất nhiều, vì ông đã công khai phi bác những người Do Thái cách hùng hồn; ông trưng Thánh Kinh để minh chứng Ðức Giêsu là Ðấng Kitô.

Ðó là lời Chúa.

 

Đáp Ca: Tv 46, 2-3. 8-9. 10

Ðáp: Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian.

Xướng: 1) Hết thảy chư dân, hãy vỗ tay, hãy reo mừng Thiên Chúa tiếng reo vui! Vì Chúa là Ðấng Tối cao, khả uý, Người là Ðại Ðế trên khắp trần gian.

Ðáp: Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian.

2) Vì Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian, hãy xướng ca vịnh mừng Người, Thiên Chúa thống trị trên các nước, Thiên Chúa ngự trên ngai thánh của Người.

Ðáp: Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian.

3) Vua chúa của chư dân, đã nhập đoàn với dân riêng Thiên Chúa của Abraham. Vì các vua chúa địa cầu thuộc quyền Thiên Chúa: Người là Ðấng muôn phần cao cả!

Ðáp: Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian.

 

Alleluia: Mt 28,19.20

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: “Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 16, 23b-28

“Cha yêu mến các con, bởi vì các con yêu mến và tin Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: điều gì các con sẽ nhân danh Thầy mà xin Cha, thì Người sẽ ban cho các con. Cho đến bây giờ, các con chưa nhân danh Thầy mà xin điều gì. Hãy xin thì sẽ được, để các con được niềm vui trọn vẹn. Tất cả những điều đó, Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói với các con. Ðã đến giờ Thầy sẽ không còn dùng dụ ngôn mà nói nữa, Thầy sẽ loan truyền rõ ràng cho các con về Cha. Ngày đó các con sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không bảo là chính Thầy sẽ xin Cha cho các con đâu. Chính Cha yêu mến các con, bởi vì chúng con yêu mến Thầy và tin rằng Thầy bởi Thiên Chúa mà ra. Thầy bởi Cha mà ra, và đã đến trong thế gian, rồi bây giờ Thầy bỏ thế gian mà về cùng Cha”.

Ðó là lời Chúa.

 

Suy niệm:

Allah là tên của Thiên Chúa trong Hồi giáo.

Ngài được tôn kính bằng 99 danh hiệu khác nhau:

Đấng Tối cao, Đấng Nhân hậu, Đấng Toàn năng, Đấng Vĩnh cửu…

Danh hiệu thứ 100 sẽ được mặc khải ở đời sau.

Nhưng Allah không bao giờ được gọi là Cha,

vì Ngài không sinh con.

Kitô giáo yêu mến Đức Giêsu và tin Ngài là Con Thiên Chúa.

Thiên Chúa chính là Cha của Đức Giêsu.

Đức Giêsu vẫn gọi Thiên Chúa bằng tiếng Abba thân thương.

Cuộc đời Đức Giêsu nơi trần gian giống như một cuộc ra đi và trở về.

Ngài từ Thiên Chúa Cha mà đến thế gian (cc. 27-28),

rồi Ngài lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha, sau khi hoàn thành sứ vụ.

Sứ vụ của Ngài là vén mở cho môn đệ về Chúa Cha (c. 25),

và đưa họ đi vào chỗ thân tình gần gũi với Người Cha ấy.

Chúa Cha ở trong thế giới thần linh,

nhưng thế giới ấy lại có những cửa sổ mở ra với thế giới con người.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Thầy Giêsu kêu mời các môn đệ

hãy mạnh dạn đến với Cha và nài xin.

Đây là điều trước đây họ chưa từng làm (c. 24a).

Đã đến lúc mạnh dạn đưa ra những thỉnh nguyện nhân danh Thầy Giêsu.

Nhân danh Thầy Giêsu mà xin cùng Chúa Cha

là điều vẫn nằm ở phần cuối của mỗi lời nguyện trong Giáo Hội.

Khi cầu xin nhân danh Thầy Giêsu, chúng ta hiệp nhất với Thầy,

nên lời xin của chúng ta dễ được Chúa Cha đoái nhận.

Chúa Cha sẽ ban cho chúng ta mọi sự nhân danh Đức Giêsu (c. 23).

Hơn thế nữa, chính Chúa Cha cũng yêu mến chúng ta (c. 27),

và muốn cho chúng ta ơn lớn nhất

là đi vào tương quan với Ba Ngôi ngay từ khi còn sống ở trần gian.

“Cứ xin đi, anh em sẽ được,

để niềm vui của anh em nên trọn vẹn” (c. 24).

Khi sắp được về hưởng niềm vui bên Chúa Cha (Ga 14, 28),

thấy các môn đệ buồn phiền, Thầy Giêsu đã nói nhiều về niềm vui.

Thầy muốn chia sẻ cho họ niềm vui của mình,

Ba lần Ngài nói đến niềm vui trọn vẹn hứa ban cho họ (Ga 15,11; 16,24; 17,13).

Ngài còn hứa cho họ niềm vui mà không ai sẽ lấy được (Ga 16, 22).

Chuẩn bị mừng lễ Chúa Thăng Thiên, chúng ta xin được niềm vui đó,

niềm vui của những người đã chạm đến trời cao.

 

Cầu nguyện:

 

Lạy Cha từ ái,

đây là niềm tin của con.

Con tin Cha là Tình yêu,

và mọi sự Cha làm đều vì yêu chúng con.

Cả những khi Cha mạnh tay cắt tỉa,

cả những khi Cha thinh lặng hay vắng mặt,

cả những khi Cha như chịu thua sức mạnh của ác nhân,

con vẫn tin Cha là Cha toàn năng nhân ái.

 

Con tin Cha không chịu thua con về lòng quảng đại,

chẳng để con thiệt thòi khi dám sống cho Cha.

Con tin rằng nơi lòng những người cứng cỏi nhất

cũng có một đốm lửa của sự thiện,

được vùi sâu dưới những lớp tro.

Chỉ một ngọn gió của tình yêu chân thành

cũng đủ làm đốm lửa ấy bừng lên rạng rỡ.

 

Con tin rằng chẳng có giọt nước mắt nào vô ích,

thế giới vẫn tồn tại

nhờ hy sinh thầm lặng của bao người.

Con tin rằng chiến thắng cuối cùng thuộc về Ánh sáng.

Sự Sống và Tình yêu sẽ chiếm ngự địa cầu.

Con tin rằng dòng lịch sử của loài người và vũ trụ

đang chuyển mình tiến về với Cha,

qua trung gian tuyệt vời của Chúa Giêsu

và sức tác động mãnh liệt của Thánh Thần.

Con tin rằng dần dần mỗi người sẽ gặp nhau,

vượt qua mọi tranh chấp, bất đồng,

mọi dị biệt, thành kiến,

để cùng nắm tay nhau đi qua sa mạc cuộc đời

mà về nhà Cha là nơi hạnh phúc viên mãn.          

Lạy Cha, đó là niềm tin của con.

Xin Cha cho con dám sống niềm tin ấy. Amen.


Nguồn: Hội Đồng Giám Mục Việt Nam hdgmvietnam.com